Khi đau thương, mất mát tột cùng, những điều không hay ập đến, bạn phản ứng ra sao? Sợ hãi hay tin tưởng? Cam chịu hay tin cậy và chờ đợi trong hy vọng vào Thiên Chúa?
Theo kinh nghiệm trong cuộc sống, chúng ta có thể thấy rằng khó khăn, thử thách, đau đớn, bệnh tật và cái chết đều không chừa một ai. Trong quá trình rao giảng, Chúa Giêsu đã chỉ cho các môn đệ một “con đường của hạnh phúc”, để không chỉ vượt qua mà còn có thể biến đổi những đau khổ đang đè nặng trên phận người. Chúa Giê-su bắt đầu bài giảng trên núi bằng cách đề cập đến nơi mà chúng ta có thể tìm thấy hạnh phúc. Tuy nhiên, “con đường hạnh phúc” của Chúa Giê-su đòi hỏi sự biến đổi từ sâu bên trong – đó là một sự hoán cải của con tim và lý trí, một điều mà chỉ có thể xảy ra nhờ ân sủng và tác động của Chúa Thánh Thần.
Hạnh phúc đích thực chỉ được viên mãn trong Thiên Chúa
Làm sao chúng ta có thể tìm kiếm hạnh phúc trong đói khổ, lầm than và bách hại được? Ấy là khi chúng ta biết bỏ đi tất cả những rào ngăn cản Chúa đến gần và chiếm lấy linh hồn ta; là khi ta để mình trở nên hoàn toàn trống rỗng để tâm hồn được lấp đầy bởi ân sủng là có Chúa ở cùng. Đói khát trong tâm hồn sẽ thúc đẩy con người ta tìm đến Lời Chúa để được bổ sức và no thỏa trong Thánh Thần.
Đức khó nghèo như vậy thật là diễm phúc, vì nó không bị chi phối bởi lòng yêu những của phù vân, cũng chẳng thèm được thêm của cải đời này, nhưng ham muốn nên giàu có những của trên Trời.
Các mối phúc củng cố ta trong nhân đức và sự toàn vẹn
Thánh Ambrôsiô (339-397), Giám Mục tại Milan đã liên kết các mối phúc với bốn nhân đức nhân bản giúp chúng ta vững vàng sống đời nhân bản toàn vẹn. Ngài viết: “Chúng ta hãy xem thánh sử Luca đã gồm tóm tám mối phúc trong bốn mối phúc như thế nào. Chúng ta biết rằng có bốn nhân đức nhân bản chính, là tiết độ, công bình, khôn ngoan và dũng cảm. Người có tinh thần nghèo khó thì không tham lam. Người khóc lóc thì không kiêu ngạo nhưng lắng và an tĩnh. Người đau khổ thì khiêm tốn. Người công bình thì không phủ nhận những gì họ biết được là do ơn ban cho tất cả mọi người, vì mọi người. Người có lòng thương xót sẵn sàng cho đi của cải của mình. Người cho đi thì không tìm kiếm của cải người khác, cũng không tìm cách gài bẫy tha nhân. Các nhân đức này đan quyện và kết nối với nhau, cho nên người có một nhân đức này thì sẽ có các nhân đức khác, và mỗi nhân đức đều sinh lợi cho dân thánh. Nơi nào có nhiều nhân đức, nơi đó cũng có nhiều phần thưởng… Vì vậy tiết độ có tâm-trí trong sạch, công bình có lòng trắc ẩn, kiên nhẫn có hòa bình, và chịu đựng có sự hiền lành”. (Khảo luận về Tin mừng Luca 5)
Lạy Chúa Giêsu, xin gia tăng trong con cơn đói khát chính Chúa và tỏ cho con đường đưa đến hạnh phúc và bình an vĩnh cửu. Chớ gì con khao khát Chúa trên hết mọi sự và tìm thấy niềm vui trong việc thi hành thánh ý Chúa. Amen.
—-//—-//—–
Biên dịch: Nhóm Bạn Đường Linh Thao
Nguồn: https://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/2018/sep12.htm