Quá khứ dẫu lắm xót xa,
Xin thôi ôm mãi lệ nhòa tháng năm.
Bao nhiêu cay đắng âm thầm,
Xin trao cho Chúa, lỗi lầm hóa ân.
Đường đời trải lắm gian truân,
Bão giông mới biết hồng ân nhiệm mầu.
Có khi nước mắt bạc đầu,
Mới hay tay Chúa nhiệm mầu đỡ nâng.
Vết thương dẫu đã bao lần,
Cũng không vô nghĩa nếu gần Chúa hơn.
Nỗi đau dạy biết yêu thương,
Cho lòng biết cảm, biết nhường, biết tha.
Có người làm ta xót xa,
Chúa dùng biến cố dạy ta trưởng thành.
Có khi giữa chốn mong manh,
Ta tìm được Chúa — nguồn lành đời ta.
Thế gian như áng mây qua,
Sớm còn, chiều đã nhạt nhòa bóng hoàng.
Đừng đem lo lắng phủ ngang,
Lên ngày đang sống, lên ngàn bình an.
Mở đôi mắt đón hồng ân,
Tạ ơn hơi thở, tạ ân đất trời.
Còn nghe tiếng gọi trong đời,
Còn nhìn ánh sáng, còn cười với nhau.
Của đời rồi cũng qua mau,
Giàu sang danh vọng trước sau cũng tàn.
Chỉ tình Thiên Chúa vô vàn,
Bền như đá tảng, chẳng tan giữa đời.
Có khi gian khổ dạy người,
Biết bao quý giá của đời bình an.
Có khi ngã xuống gian nan,
Mới hay ân sủng chứa chan đỡ mình.
Bệnh đau dạy biết quý mình,
Quý từng hơi thở, bình minh mỗi ngày.
Trống vắng dạy biết dang tay,
Biết thương người khác đắng cay như mình.
Mái nhà dẫu cũ đơn sơ,
Vẫn che mưa nắng, vẫn chờ bước chân.
Bữa cơm đạm bạc ân cần,
Có người ngồi cạnh cũng phần hồng ân.
Hạnh phúc chẳng ở xa xăm,
Không nơi danh vọng, chẳng nằm bạc tiền.
Hạnh phúc là biết bình yên,
Biết yêu những thứ Chúa truyền quanh ta.
Còn cha mẹ, hãy thiết tha,
Còn người thân thích, hãy mà thương nhau.
Đừng chờ ghế vắng bên nhau,
Mới mong nghe lại những câu gọi mời.
Còn nhau, hãy quý nhau thôi,
Còn nghe tiếng nói, còn cười cùng nhau.
Đừng chờ cách biệt đời sau,
Mới hay hiện hữu nhiệm mầu biết bao.
Ngày nay hãy sống ngọt ngào,
Đừng đem ngày cũ phủ màu ngày nay.
Chuyện xưa chẳng thể đổi thay,
Nhưng lòng có thể đổi thay mỗi ngày.
Đừng cho cay đắng chất đầy,
Đừng cho oán hận kéo dài đời ta.
Xin đem tất cả trình Cha,
Để Ngài chữa những xót xa trong lòng.
Nếu còn một nỗi long đong,
Xin dâng lên Chúa với lòng cậy tin.
Nếu còn một vết thương mình,
Xin Ngài biến hóa thành tình thứ tha.
Tha người chẳng phải vì ta
Cho rằng họ đúng, hoặc là quên đau.
Tha là chẳng để về sau,
Nỗi đau của họ trói vào đời ta.
Xin cho con biết thứ tha,
Biết rằng chính Chúa đã tha tội mình.
Để lòng nhẹ bước hành trình,
Không còn mang nặng bóng hình oán căm.
Ngày mai chưa đến âm thầm,
Xin đừng vay trước muôn phần khổ đau.
Hôm nay Chúa vẫn ban trao,
Xin cho con sống ngọt ngào hôm nay.
Ngày mai xin phó trong tay,
Việc nào con phải, hôm nay gắng làm.
Điều gì chẳng thể lo toan,
Xin trao cho Chúa bình an trong lòng.
Còn gì xin biết ngóng trông,
Mất gì xin biết cậy trông nơi Ngài.
Nhận gì xin tạ ơn hoài,
Buông gì xin Chúa ban đầy sức con.
Sớm mai còn được sống còn,
Xin dâng một tiếng tạ ơn lên Ngài.
Mở đôi mắt đón ban mai,
Là thêm một thoáng Chúa Ngài trao ban.
Còn đôi chân bước gian nan,
Còn đôi tay giữ bình an cho người.
Còn nghe tiếng gọi bên đời,
Còn bao cơ hội trao lời yêu thương.
Một căn nhà nhỏ thân thương,
Một mâm cơm nóng, một đường về quê.
Một người chờ đợi ta về,
Cũng là hồng phúc chẳng hề nhỏ đâu.
Đời người có hợp có tan,
Có ngày vui sáng, có màn lệ rơi.
Nhưng trong mọi nẻo cuộc đời,
Xin đừng quên Chúa vẫn ngồi bên ta.
Khi vui, xin biết tạ Cha,
Khi đau, xin biết thiết tha cậy Ngài.
Khi đời khép một lối dài,
Xin tin Chúa vẫn mở hai nẻo lành.
Khi lòng mỏi mệt mong manh,
Xin Ngài nâng đỡ, đồng hành với con.
Khi con tưởng chẳng còn đường,
Xin Ngài soi sáng, dẫn đường con đi.
Có khi chẳng hiểu điều gì,
Nhưng con vẫn bước, vẫn vì tin yêu.
Đức tin chẳng phải hiểu nhiều,
Mà là phó thác những điều chưa thông.
Thập hình từng khiến đau lòng,
Qua Đức Kitô trở thành nguồn ơn.
Đau thương chẳng phải điều hơn,
Nhưng trong đau khổ Chúa còn hiện diện.
Chúa không hứa hết ưu phiền,
Nhưng Ngài hứa ở cạnh bên đời mình.
Cho con giữa lúc điêu linh,
Vẫn còn hy vọng, vẫn tin cậy Ngài.
Có khi hoàn cảnh chẳng thay,
Nhưng lòng đã được đổi thay nhiệm mầu.
Bệnh đau vẫn đó từ lâu,
Mà tâm bình thản trước sau vững vàng.
Người từng khiến lệ hai hàng,
Chẳng cần trở lại, chẳng cần nói gì.
Con nay học cách bước đi,
Không còn để họ điều khiển lòng con.
Đó là phép lạ lớn hơn:
Hoàn cảnh chưa đổi, tâm hồn đổi thay.
Đời còn thử thách mỗi ngày,
Mà trong thử thách vẫn đầy bình an.
Tuổi đời càng trải gian nan,
Càng mong buông bớt muộn màng hơn thua.
Chuyện xưa dù chẳng sửa chua,
Xin thôi níu kéo những mùa đã qua.
Có người chẳng thể thứ tha?
Xin Chúa bắt đầu chữa ta từ Ngài.
Có điều chẳng thể đổi thay,
Xin Ngài chữa lấy những ngày thương đau.
Rồi khi nhìn lại về sau,
Ta không còn hỏi vì đâu khổ mình.
Mà thưa: “Lạy Chúa nhân lành,
Qua bao biến cố, Ngài dành dạy con.”
Dạy con biết sống khiêm nhường,
Dạy con biết quý tình thương thật lòng.
Dạy con biết lúc long đong,
Ai còn ở lại chính hồng ân trao.
Dạy con biết trước biết sau,
Biết thương người yếu, biết đau với người.
Biết rằng một chút nụ cười,
Đôi khi có thể cứu người khỏi đau.
Dạy con biết quý ngày sau?
Không, xin quý trọn hôm nào đang đây.
Vì ngày hôm nay từng giây,
Một khi qua khỏi, chẳng quay trở về.
Nên xin sống thật trọn thề,
Trọn tình với Chúa, trọn bề yêu thương.
Trọn từng khoảnh khắc đời thường,
Trọn lòng tha thứ, trọn đường cậy tin.
Nếu còn một chút bình minh,
Xin con biết đón ân tình Chúa ban.
Nếu còn một mái nhà an,
Xin con biết quý người thân trong nhà.
Nếu còn tiếng gọi thiết tha,
Xin con đáp lại bằng hoa tình người.
Nếu còn một chút nụ cười,
Xin đem chia sẻ cho người quanh ta.
Nếu còn một ngày đời ta,
Xin dùng ngày ấy để mà yêu thương.
Nếu còn một chút con đường,
Xin đi với Chúa, tìm nguồn bình an.
Dẫu đời còn lắm gian nan,
Xin cho con biết tạ ân mỗi ngày.
Dẫu còn nước mắt vơi đầy,
Xin cho con biết bàn tay Chúa cầm.
Vì trong những lúc âm thầm,
Ngài luôn hiện diện giữa tầm mắt con.
Khi vui, Ngài ở trong hồn,
Khi đau, Ngài vẫn giữ con khỏi rời.
Đời con dẫu có đổi dời,
Tình Ngài vẫn chẳng một đời đổi thay.
Ngài là điểm tựa tháng ngày,
Là nguồn hy vọng, là tay dẫn đường.
Cho con giữa cõi vô thường,
Biết nhìn hồng phúc, biết thương cuộc đời.
Biết thôi đếm những lệ rơi,
Biết đếm ân phúc Chúa Trời trao ban.
Đừng chỉ nhớ những gian nan,
Hãy nhớ bao lần Chúa đã đỡ nâng.
Đừng chỉ nhớ những đau thương,
Hãy nhớ bài học trên đường Ngài trao.
Đừng chỉ nhớ những lệ trào,
Hãy nhớ bàn tay ngọt ngào chở che.
Đừng chỉ nhìn phía xa quê,
Hãy nhìn những thứ cận kề quanh ta.
Và rồi khi đến tuổi già,
Nhìn bao năm tháng đã qua cuộc đời,
Xin con chẳng trách Chúa Trời,
Chỉ dâng lời tạ vì Ngài yêu thương.
Tạ ơn trong những đoạn trường,
Tạ ơn trong những con đường gian nan.
Tạ ơn từng phút bình an,
Tạ ơn nước mắt đã làm mềm lòng.
Tạ ơn cả những long đong,
Vì qua giông bão con trông cậy Ngài.
Tạ ơn từng buổi sớm mai,
Tạ ơn một tiếng thở dài được nghe.
Tạ ơn mái ấm chở che,
Tạ ơn người vẫn đi về cùng con.
Tạ ơn từng bữa cơm ngon,
Tạ ơn tiếng gọi vẫn còn quanh đây.
Tạ ơn cả những đổi thay,
Vì qua đổi thay con thấy Ngài gần.
Tạ ơn từng bước gian truân,
Vì trong gian khổ ân cần Chúa trao.
Xin cho con hiểu một điều:
Hồng ân lớn nhất chẳng nhiều của ban.
Hồng ân lớn nhất trần gian,
Là khi đau khổ vẫn còn có Cha.
Là khi giữa chốn phong ba,
Con còn nắm được tay Cha của mình.
Là khi giữa lúc điêu linh,
Con còn biết Chúa giữ gìn đời con.
Mai này khi khép lối mòn,
Con xin trao hết linh hồn trong tay.
Bao nhiêu được mất đời này,
Xin dâng tất cả lên Ngài, Chúa ơi.
Và con xin hát một lời:
Tạ ơn Chúa đã gọi mời đời con.
Dẫu qua nước mắt hao mòn,
Tình Ngài vẫn giữ tâm hồn con đây.
Quá khứ xin gửi từ nay,
Tương lai phó thác trong tay Chúa Trời.
Hôm nay xin sống cho đời,
Biết yêu, biết tạ, biết người, biết ta.
Để mai khi bước về Cha,
Con không hối tiếc những ngày đã qua.
Chỉ còn một khúc hoan ca:
Tạ ơn Thiên Chúa — tình Cha muôn đời.
Phạm Hùng Sơn
(John Pham)