Giona giận vì thành kia còn sống,
Lửa trời đâu, sao chẳng cháy lên?
Bao năm tội ác chất thêm,
Một lời sám hối Chúa quên án rồi.

Ông ngồi đợi cuối trời phán xét,
Nắng thiêu đầu, gió quất từng cơn.
Chỉ mong thấy cảnh tiêu vong,
Nào hay Chúa lại mở lòng thứ tha.

Cây thầu dầu che ông bóng mát,

Một sớm mai héo rũ bên đường.
Ông đau tiếc chút vô thường,
Xót cây một lá, chẳng thương con người.

Chúa nhẹ hỏi giữa trời im gió:
“Ngươi giận như thế, có nên không?”
Tiếc cây chẳng bởi tay trồng,
Sao không tiếc những tấm lòng lạc xa?

Ông cúi mặt, nghe lời Chúa gọi,
Mới hiểu ra lòng dạ của mình.
Biển sâu cứu thoát thân sinh,
Mà chưa cứu khỏi bóng hình kiêu căng.

Ông từng sống nhờ ơn thương xót,
Lại muốn người khác gánh lấy án phạt.
Ơn lành Chúa vẫn chan hòa,
Công bình nở giữa bao la tình Ngài.

Xin dạy con trái tim rộng mở,
Biết vui mừng khi kẻ khác trở về.
Đừng xây bức tường khen chê,
Nhưng xây nhịp nối đưa về nhà Cha.

Mai đây nếu Chúa còn hỏi:
“Ngươi nổi giận như thế có lý không?”
Xin cho con biết cúi lòng,
Thương người như Chúa đã từng thương con.

L.m Giuse Hoàng Kim Toan