
Bài đọc 1: Cv 2,36-41
36 Vậy toàn thể nhà Ít-ra-en phải biết chắc điều này: Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Ki-tô.”
37 Nghe thế, họ đau đớn trong lòng, và hỏi ông Phê-rô cùng các Tông Đồ khác: “Thưa các anh, vậy chúng tôi phải làm gì ?” 38 Ông Phê-rô đáp: “Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, để được ơn tha tội; và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần. 39 Thật vậy, đó là điều Thiên Chúa đã hứa cho anh em, cũng như cho con cháu anh em và tất cả những người ở xa, tất cả những người mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi.” 40 Ông Phê-rô còn dùng nhiều lời khác để long trọng làm chứng và khuyên nhủ họ. Ông nói: “Anh em hãy tránh xa thế hệ gian tà này để được cứu độ.” 41Vậy những ai đã đón nhận lời ông, đều chịu phép rửa. Và hôm ấy đã có thêm khoảng ba ngàn người theo đạo.
Tin mừng: Ga 20,11-18
11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân.
13 Thiên thần hỏi bà: “Này bà, sao bà khóc ?” Bà thưa: “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu!” 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su.
15 Đức Giê-su nói với bà: “Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ?” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.”
16 Đức Giê-su gọi bà: “Ma-ri-a!” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: “Ráp-bu-ni!” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’).
17 Đức Giê-su bảo: “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.”
18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.
Suy Niệm:
SỰ MINH KHIẾT CỦA TÌNH YÊU THÁNH THIỆN
Khi ấy, bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc. Nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: “Tại sao bà khóc?” (Ga 20,11-12)
Maria Mađalêna là một trong những người phụ nữ đã cùng Chúa Giêsu và Mười Hai Tông Đồ đi từ thành này sang thành khác trong suốt thời gian Ngài thi hành sứ vụ công khai. Luca 8,2 giới thiệu bà là “Maria, gọi là Mađalêna, người mà bảy quỷ đã ra khỏi”. Bị bảy quỷ ám cho thấy sự chiếm hữu hoàn toàn, minh họa chiều sâu nỗi đau của bà. Mặc dù quỷ không thể chạm vào linh hồn con người, nhưng chúng có thể hành hạ thân thể, như trường hợp của Maria. Mặc dù Kinh Thánh không cho chúng ta biết bà bị hành hạ như thế nào, nhưng chúng ta có thể hình dung lòng biết ơn sâu sắc mà bà đã cảm thấy sau khi được giải thoát. Lòng biết ơn này, cùng với đức tin, đã biến Maria trở thành một trong những người theo Chúa Giêsu trung thành và tận tụy nhất.
Tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy thoáng qua tình yêu bất diệt của Maria dành cho Chúa Giêsu. Các Tin mừng Nhất Lãm đều đề cập rằng Maria không đi một mình khi đến mộ để tôn kính thì hài Chúa. Tuy nhiên, Tin mừng Gioan chỉ tập trung vào Maria, có lẽ để làm nổi bật trải nghiệm độc đáo của bà và khuyến khích chúng ta học hỏi từ chiều sâu lòng sùng kính của bà.
Chuyến viếng mộ vào sáng sớm của Maria cho thấy tình yêu nồng cháy của bà dù chỉ bằng cách chăm sóc thi hài của Chúa. Thấy ngôi mộ trống không, bà lập tức chạy đi báo cho các môn đệ. Phêrô và Gioan vội vã đến xem tận mắt, bà theo sau. Sau khi hai môn đệ thấy ngôi mộ trống và rời đi, còn bà thì ở lại. Chính sự ở lại này mà Tin mừng Gioan thuật lại sự việc bà gặp Đấng Phục sinh.
Thánh Gioan dường như mời gọi chúng ta suy gẫm về hành động của Maria. Hãy tưởng tượng Phêrô và Gioan ra đi, trong khi Maria ở lại, ngồi ở lối vào ngôi mộ, khóc. Mặc dù bà chưa hiểu rằng Chúa Giêsu đã sống lại, nhưng tình yêu của bà dành cho Chúa đã giữ bà ở đó, neo chặt tại nơi Chúa đã được an táng. Trong những lúc đau khổ, bối rối hoặc không chắc chắn, chúng ta được mời gọi noi gương lòng sùng kính kiên định của Maria. Tình yêu của chúng ta dành cho Chúa Giêsu nên kéo chúng ta về ngôi mộ trống của Chúa, giữ chúng ta ở gần Chúa ngay cả khi sự hiểu biết còn mơ hồ.
Khi Maria khóc bên ngoài ngôi mộ, bà không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Bà chỉ biết rằng bà cần phải ở đó. Tâm trí bà bị che mờ bởi nỗi đau buồn, nhưng trái tim bà dẫn dắt bà ở lại. Bà ở lại không phải vì lý trí, mà vì trái tim bà, tràn đầy tình yêu, đã giữ bà ở đó.
Trong việc làm theo sực mách bảo của trái tim, bị thiêu đốt bởi tình yêu dành cho Chúa Giêsu, Maria đã được dẫn đến một cuộc gặp gỡ làm thay đổi cuộc đời. Khi Chúa Giêsu hiện ra, ban đầu bà nhầm Chúa với người làm vườn và, trong nỗi khao khát mãnh liệt, bà cầu xin Chúa: ” Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người.” Một lần nữa, bà nói từ trái tim chứ không phải từ sự hiểu biết. Nhưng rồi Chúa Giêsu gọi tên bà: “Maria!” Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí và trái tim bà hòa làm một, và bà nhận ra Chúa. Với sự nhận biết này, bà đã thấy và tin.
Hôm nay, hãy suy gẫm về Maria Mađalêna khóc bên ngoài ngôi mộ trống của Chúa Giêsu và rồi nghe Ngài nói: “Maria!” Việc bà là người đầu tiên trong Kinh Thánh nhìn thấy Chúa phục sinh có ý nghĩa sâu sắc. Rõ ràng, Chúa muốn chúng ta học hỏi từ bà và noi theo tình yêu của bà. Mặc dù chúng ta có thể không được giải thoát khỏi bảy con quỷ, nhưng chúng ta đã được giải thoát khỏi tội lỗi. Điều này nên khơi dậy trong chúng ta lòng biết ơn sâu sắc đến nỗi chúng ta sẵn sàng từ bỏ tất cả để theo Chúa. Và khi cuộc sống rối ren hoặc không chắc chắn, chúng ta, giống như Maria, phải theo đuổi những ước muốn thánh thiện mà Chúa đặt trong lòng chúng ta, để tình yêu của chúng ta dành cho Chúa Kitô sẽ dẫn dắt chúng ta vượt qua sự không chắc chắn đến sự rõ ràng. Giống như Maria, chúng ta nghe thấy Chúa gọi tên chúng ta.
Lạy Chúa Phục Sinh, ngôi mộ trống của Chúa là biểu tượng của nỗi khao khát con phải có đối với Chúa khi con gặp phải những bất ổn của cuộc sống. Khi con bối rối và không biết phải đi về đâu, xin đổ tràn ngập trái tim con bằng một ước muốn không lay chuyển đối với Chúa để tình yêu của con sẽ dẫn con đến nơi Chúa đang ở và nơi Chúa muốn con ở. Lạy Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa.
Linh mục. Gioan Lê Quang Tuyến
nguồn: giaophanphucuong.org
* Daily Readings: