Thứ Hai Tuần XVIII TN. 03.0 8. 26
Readings today, please click the link :
https://bible.usccb.org/bible/readings/080326.cfm
Bài đọc 1: Gr 28,1-17
Ông Kha-nan-gia, Đức Chúa chẳng hề sai ông, thế mà ông lại làm cho dân này tin vào điều dối trá.
Bài trích sách ngôn sứ Giê-rê-mi-a.
1 Một ngày trong tháng năm, năm thứ tư triều Xít-ki-gia-hu, vua Giu-đa, ngôn sứ Kha-nan-gia, con ông Át-dua, người Ghíp-ôn, nói với ông Giê-rê-mi-a trong Nhà Đức Chúa, trước mặt các tư tế và toàn dân rằng: 2 “Đức Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán như sau: Ta sẽ bẻ gãy ách của vua Ba-by-lon. 3 Còn hai năm nữa, Ta sẽ đem về nơi này mọi đồ dùng trong Nhà Đức Chúa, mà Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, đã lấy ra khỏi nơi này đưa sang Ba-by-lon. 4 Cả Giơ-khon-gia, con của Giơ-hô-gia-kim, vua Giu-đa và tất cả những người Giu-đa bị lưu đày sang Ba-by-lon, chính Ta sẽ dẫn chúng về nơi đây, – sấm ngôn của Đức Chúa -, vì Ta bẻ gãy ách của vua Ba-by-lon !”
5 Bấy giờ ngôn sứ Giê-rê-mi-a trả lời ngôn sứ Kha-nan-gia trước mặt các tư tế và toàn dân đang đứng trong Nhà Đức Chúa. 6 Ngôn sứ Giê-rê-mi-a nói: “A-men! Ước gì Đức Chúa làm như thế! Ước gì Người thực hiện các điều ông vừa tuyên sấm, và đưa các đồ dùng trong Nhà Đức Chúa cũng như tất cả những người lưu đày từ Ba-by-lon trở lại nơi này. 7 Nhưng xin ông lưu ý đến lời tôi sắp nói cho ông và cho toàn dân nghe đây: 8 Các ngôn sứ có trước tôi và ông từ ngàn xưa đã tuyên sấm về nhiều xứ sở và vương quốc hùng mạnh, là sẽ có chiến tranh, tai ương và ôn dịch; 9 còn ngôn sứ nào tuyên sấm có bình an, thì chỉ khi nào lời ngôn sứ ấy ứng nghiệm, ông mới được nhìn nhận là ngôn sứ được Đức Chúa thật sự sai đến!”
10 Bấy giờ ngôn sứ Kha-nan-gia tháo cái gông ra khỏi cổ ngôn sứ Giê-rê-mi-a và bẻ gãy. 11 Rồi ông Kha-nan-gia nói trước mặt toàn dân rằng: “Đức Chúa phán như sau: Cũng giống như thế này, hai năm nữa, Ta sẽ bẻ gãy cái ách của Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, không còn để nó đè trên cổ mọi dân tộc.” Sau đó ngôn sứ Giê-rê-mi-a bỏ đi.
12 Nhưng, sau khi ngôn sứ Kha-nan-gia bẻ gãy cái gông mà ông đã tháo ra khỏi cổ ngôn sứ Giê-rê-mi-a, có lời Đức Chúa phán với ông Giê-rê-mi-a rằng: 13 “Hãy đi nói với Kha-nan-gia: Đức Chúa phán như sau: Ngươi đã bẻ gãy những cái gông bằng gỗ, thì hãy làm những cái gông bằng sắt thế vào! 14 Quả thật, Đức Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán như sau: Ta sẽ quàng một cái ách bằng sắt vào cổ tất cả các dân tộc này, khiến chúng phải làm tôi Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, và chúng sẽ làm tôi nó. Ngay cả những giống vật ngoài đồng, Ta cũng trao cho nó.”
15 Khi ấy, ngôn sứ Giê-rê-mi-a nói với ngôn sứ Kha-nan-gia: “Ông Kha-nan-gia, hãy nghe đây, Đức Chúa chẳng hề sai ông, thế mà ông lại làm cho dân này tin vào điều dối trá. 16 Bởi thế, Đức Chúa phán như sau: Này, Ta sẽ bứng ngươi ra khỏi mặt đất: Ngay năm nay, ngươi sẽ phải chết vì ngươi đã hô hào nổi loạn chống Đức Chúa.”
17 Ngôn sứ Kha-nan-gia đã chết vào tháng bảy năm ấy.
Đáp ca: Tv 118,29 và 43.79-80.95 và 102
Đ. Lạy Chúa, thánh chỉ Ngài, xin dạy cho con.
29Xin giúp con tránh đường xảo trá
và thương ban cho con luật pháp Ngài.
43Xin đừng cất khỏi miệng con lời chân lý,
vì quyết định của Ngài, con vẫn cậy trông.
Đ. Lạy Chúa, thánh chỉ Ngài, xin dạy cho con.
79Kẻ kính sợ Ngài, kẻ am tường thánh ý,
mong sao họ quay về với con.
80Xin cho con hết lòng tuân theo thánh chỉ,
để con khỏi nhục nhã ê chề.
Đ. Lạy Chúa, thánh chỉ Ngài, xin dạy cho con.
95Bọn gian ác rình hãm hại con,
thánh ý Ngài, con chú tâm suy gẫm.
102Con chẳng lìa xa điều Ngài quyết định,
bởi chính Ngài chỉ giáo cho con.
Đ. Lạy Chúa, thánh chỉ Ngài, xin dạy cho con.
Tung hô Tin Mừng: Mt 4,4b
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra. Ha-lê-lui-a.
Tin Mừng: Mt 14,22-36
Xin Ngài truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu (Mt 14,22-36)
22 Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. 23 Giải tán họ xong, Người lên núi riêng một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. 24 Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. 25 Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. 26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau : “Ma đấy !”, và sợ hãi la lên. 27 Đức Giê-su liền bảo các ông : “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !” 28 Ông Phê-rô liền thưa với Người : “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.” 29 Đức Giê-su bảo ông : “Cứ đến !” Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. 30 Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên : “Thưa Ngài, xin cứu con với !” 31 Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói : “Hỡi kẻ kém lòng tin ! Sao lại hoài nghi ?” 32 Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng. 33 Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói : “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa !”
34 Khi qua biển rồi, thầy trò lên đất liền, vào Ghen-nê-xa-rét. 35 Dân địa phương nhận ra Đức Giê-su, liền tung tin ra khắp vùng, và người ta đem tất cả những kẻ đau ốm đến với Người. 36Họ nài xin Người cho họ chỉ sờ vào tua áo choàng của Người thôi, và ai đã sờ vào thì đều được cứu chữa.
Suy Niệm :
Sao lại hoài nghi
Tin Mừng (x. Mt. 14,22-36) kể lại:
Biển hồ Ga-li-lê đêm ấy không chỉ nổi sóng vì gió mạnh, mà còn nổi sóng trong lòng các môn đệ. Chiếc thuyền chòng chành giữa màn đêm, bốn bề chỉ nghe tiếng gió rít và sóng vỗ ầm ầm. Có lẽ nhiều người trong nhóm là những ngư phủ dày dạn, từng không ít lần đối diện với bão tố.
Nhưng kinh nghiệm của con người cũng có giới hạn.
Có những cơn sóng mà sức người không thắng nổi, có những đêm tối mà lý trí không tìm được lối ra.
Chính lúc ấy, Đức Giê-su đến với các ông, không phải bằng một con thuyền khác, nhưng bằng chính quyền năng của Thiên Chúa, bước đi trên mặt nước. Điều lạ lùng hơn cả phép lạ; là lời đầu tiên Người nói: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (c.27)
Ego eimi – “Ta là”, chính là danh xưng Thiên Chúa đã mặc khải cho Mô-sê nơi bụi gai cháy (Xh. 3,14). Chúa Giê-su không chỉ trấn an các môn đệ, nhưng Người còn mặc khải: Giữa cơn sóng to gió lớn, Thiên Chúa vẫn hiện diện.
Tông đồ Phê-rô là người duy nhất dám bước ra khỏi thuyền. Đó là một hành động can đảm, một bước chân của đức tin.
Chừng nào mắt ông còn hướng về Chúa Giê-su, ông còn bước đi trên mặt nước. Nhưng khi nhìn vào sức gió, nhìn vào những con sóng dữ và đâm ra sợ hãi thì ông bắt đầu chìm (c.30).
Bi kịch của Phê-rô không phải vì ông yếu sức, mà vì ông “đổi hướng” cái nhìn.
Khi ông hướng mắt về Chúa; sóng gió vẫn còn đó nhưng không còn là mối đe dọa.
Nhưng khi ông hướng mắt về sóng gió; Chúa vẫn ở đó nhưng dường như bị khuất lấp.
Đó cũng là câu chuyện của mỗi Ki-tô hữu hôm nay.
Có những lúc ta sốt sắng, cầu nguyện, phục vụ, tin tưởng. Thế rồi một biến cố xảy đến: Bệnh tật, thất bại, hiểu lầm, áp lực công việc, khó khăn tài chính, những vết thương trong gia đình, hay một khủng hoảng trong đời sống đức tin… Lòng tin của ta bắt đầu dao động. Chúng ta không còn hướng nhìn về Chúa nữa, mà chỉ chăm chăm nhìn vào những con sóng của cuộc đời.
Tin Mừng kể tiếp. Ngay khi Phê-rô chìm xuống, ông chỉ kịp thốt lên một lời cầu nguyện rất ngắn: “Lạy Chúa, xin cứu con !”
Đó có lẽ là lời cầu nguyện đẹp nhất của Tin Mừng hôm nay. Không dài dòng, không hoa mỹ, chỉ là tiếng kêu của một trái tim biết mình bất lực. Điều kỳ diệu là Chúa Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông (c.31).
Bàn tay ấy không đợi Phê-rô tự bơi vào bờ;
Bàn tay ấy không trách mắng trước rồi mới cứu;
Bàn tay ấy cứu trước, rồi mới dạy dỗ sau.
Và sau khi cứu, Chúa Giê-su nhẹ nhàng hỏi: “Người đâu mà kém tin vậy ! Sao lại hoài nghi ?”
Chúa không hỏi: “Sao con yếu đuối vậy ?”; “Sao con sợ hãi thế ?”; hay “Sao con lại mắc sai lầm ?”. Nhưng Người hỏi: “Sao lại hoài nghi ?”
Hoài nghi ở đây không đơn thuần là thiếu kiến thức về Thiên Chúa, nhưng hoài nghi mà Chúa nói đến là vì sao lại để cho nỗi sợ lấn át niềm tin; để cho nghịch cảnh lấn át sự hiện diện của Chúa.
Thế mới biết, điều đối nghịch với đức tin không phải chỉ là vô thần, mà nhiều khi là sự lo âu quá mức.
Khi mọi quyết định chỉ dựa trên tính toán của cá nhân mình; khi mọi hy vọng chỉ đặt vào khả năng của con người; khi ta nghĩ mình phải tự gánh vác tất cả, thì đức tin dần bị thu hẹp.
Ngày nay, con người sống giữa nhiều “cơn giông tố” khác nhau:
Giông tố thông tin; giông tố dư luận; giông tố thành tích; giông tố của chủ nghĩa cá nhân; giông tố của những cám dỗ vật chất và cả giông tố của sự vô cảm.
Nhiều người không còn chìm trong nước, nhưng đang chìm trong lo lắng, áp lực và cô đơn. Chúa Giê-su vẫn đi trên những cơn giông tố ấy để đến với mỗi người chúng ta. Người không hứa sẽ dẹp tan mọi cơn bão ngay lập tức, nhưng hứa sẽ ở cùng chúng ta giữa những cơn bão đời hung hãn.
Thánh Mát-thêu tiếp tục:
Khi Đức Giê-su đến đất Ghen-nê-xa-rét, người ta đem tất cả những kẻ đau ốm đến với Người. Họ chỉ nài xin được sờ vào tua áo của Chúa thôi, và ai đã sờ vào thì đều được chữa lành (c.34-36).
Một cái chạm của đức tin đã mở ra một phép lạ.
Một ánh nhìn về Chúa đã nâng Phê-rô khỏi mặt nước.
Một lời kêu xin đã kéo thánh nhân khỏi vực sâu.
Có lẽ điều Chúa đang hỏi mỗi Ki-tô hữu hôm nay không phải là: “Con đang gặp cơn bão nào ?”; nhưng là: “Trong cơn bão ấy, con đang nhìn vào ai ?”
Nếu chỉ nhìn vào sóng cuồng gió dữ, chắc chắn ta sẽ chìm;
Nếu cứ nhìn vào chính mình, ta sẽ nản lòng;
Nếu lại nhìn vào người khác, ta ắt dễ thất vọng.
Vì thế, chỉ khi nhìn lên Đức Ki-tô, ta mới đủ sức bước đi giữa biển đời.
Lạy Chúa Giêsu,
Giữa biển đời đầy sóng gió, nhiều lần con cũng giống như thánh Phê-rô: hăng hái bước theo Chúa, rồi lại chùn bước vì sợ hãi.
Xin dạy con biết giữ ánh mắt luôn hướng về Chúa, để không bị nhấn chìm bởi những lo âu và cám dỗ.
Khi đức tin của con chao đảo, xin đưa tay nắm lấy con và nhắc con bằng lời đầy yêu thương: “Đừng sợ, con yêu!”
Xin cho con xác tín rằng, có Chúa ở cùng, không một cơn bão tố nào có thể cướp mất niềm hy vọng của con. Amen.
Cát Biển