Readings today, Please click the link :

https://bible.usccb.org/bible/readings/070326.cfm

Đừng cứng lòng nữa 

Thánh Tôma, Tông Đồ

Người bảo ông Tôma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.”

Bài Ðọc I: Ep 2, 19–22

“Chính Người là sự bình an của chúng ta, Người đã làm cho đôi bên nên một”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông Đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, anh em không còn là khách trọ và khách qua đường nữa, nhưng là người đồng hương với các Thánh và là người nhà của Thiên Chúa: anh em đã được xây dựng trên nền tảng các Tông đồ và các Tiên tri, có chính Ðức Giêsu Kitô làm đá góc tường. Trong Người, tất cả toà nhà được xây dựng cao lên thành đền thánh trong Chúa; trong Người, cả anh em cũng được xây dựng làm một với nhau, để trở thành nơi Thiên Chúa ngự trong Thánh Thần. 

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 116, 1. 2

Ðáp: Hãy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian.

Xướng: 1) Toàn thể chư dân, hãy khen ngợi Chúa! Hết thảy các nước, hãy chúc tụng Người!

Ðáp: Hãy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian.

2) Vì tình thương Chúa dành cho chúng ta thực là mãnh liệt, và lòng trung thành của Chúa tồn tại muôn đời.

Ðáp: Hãy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian.

Alleluia: Ga 20,29

Alleluia, alleluia! – Tôma, vì con đã xem thầy Thầy, nên con đã tin, phúc cho những ai đã không thấy mà tin. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 20, 24–29

“Tám ngày sau Chúa Giêsu hiện đến”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Ðiđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: “Chúng tôi đã xem thấy Chúa”. Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin”.

Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: “Bình an cho các con”. Ðoạn Người nói với Tôma: “Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin”. Tôma thưa rằng: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” Chúa Giêsu nói với ông: “Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin!”

Ðó là lời Chúa.

 Suy niệm:

Đức tin là một mối tương quan đích thực, một cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa là Tình Yêu. Khi Đức Giêsu mời gọi thánh Tôma tin vào Người, Người cũng mời gọi ngài nhận ra tính chân thật của tình bạn giữa họ. Thánh Tôma đã đến với Chúa không che giấu, không giả hình, mang theo tất cả những nghi nan và vỡ mộng của mình. Ngài là một con người đang lạc hướng và thất vọng, cần một cuộc gặp gỡ với một “Ngài” có thể trao ban niềm tin và hy vọng. Đức Giêsu chính là Đấng ấy

Thánh Tôma, vị thánh mà chúng ta mừng kính hôm nay, là một trong những tông đồ đem lại cho chúng ta nhiều sự an tâm nhất. Thật dễ để chúng ta nhận ra mình nơi con người của ngài, nhất là trong những hoài nghi của ngài. Tất cả chúng ta đều đã từng trải qua những lúc chỉ muốn thấy thì mới tin. Đó là phản ứng rất tự nhiên của con người. Đức tin là một hồng ân Thiên Chúa ban, nhưng cũng có những ngày chúng ta cảm thấy khó có thể nhìn xa hơn những gì đang diễn ra trước mắt.

Thánh Tôma vừa mất đi người Thầy, người bạn thân thiết của mình, và mọi hy vọng của ngài dường như bị chôn vùi theo cái chết của Đức Giêsu. Tin vào sự Phục Sinh đồng nghĩa với việc chấp nhận một lần nữa nguy cơ bị thất vọng, khi những mong đợi có thể lại tan biến. Đức tin cũng là một sự dấn thân, đòi hỏi can đảm bước vào điều chưa biết. Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI, trong Năm Đức Tin, đã đưa ra một định nghĩa rất đẹp về đức tin: “Đó là một cách tín thác bản thân vào một ‘Ngài’, là Thiên Chúa, Đấng ban cho tôi một sự chắc chắn khác, nhưng không kém vững vàng so với sự chắc chắn đến từ tính toán chính xác hay khoa học.” (Bài tiếp kiến chung, ngày 24 tháng 10 năm 2012)

Vì thế, đức tin là một mối tương quan đích thực, một cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa là Tình Yêu. Khi Đức Giêsu mời gọi thánh Tôma tin vào Người, Người cũng mời gọi ngài nhận ra tính chân thật của tình bạn giữa họ. Thánh Tôma đã đến với Chúa không che giấu, không giả hình, mang theo tất cả những nghi nan và vỡ mộng của mình. Ngài là một con người đang lạc hướng và thất vọng, cần một cuộc gặp gỡ với một “Ngài” có thể trao ban niềm tin và hy vọng. Đức Giêsu chính là Đấng ấy. Trước một con người đang khao khát một mối tương quan chân thành và sâu xa, Đức Giêsu cũng tỏ mình ra như chính Người: Con Thiên Chúa Phục Sinh, mang trên mình những vết thương – dấu chỉ của ơn cứu độ chúng ta.

Đức Giêsu hiện ra với các vết thương của Người. Thân thể vinh hiển của Người không xóa đi dấu tích của đau khổ. Ngược lại, đó chính là niềm vinh quang của Người. Người đã cho thánh Tôma thấy những vết thương ấy, và điều đó thật ý nghĩa, bởi vì chúng là dấu chỉ chiến thắng của Người trên sự chết và tội lỗi. Đức Giêsu trả lại cho thánh Tôma lý do để hy vọng và một nền tảng vững chắc để xây dựng lại niềm tin của mình. Chính Đức Giêsu là nền tảng của đời sống chúng ta. Người là tảng đá vững chắc, là điểm tựa không lay chuyển trong những lúc gian nan và thử thách. Khi hiểu được điều đó, chúng ta cũng có thể cùng với thánh Tôma tuyên xưng: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”

Lm Gioakim Nguyễn Xuân Văn chuyển ngữ theo Regnum Christi

Tác giả : Lm Jérôme Dejoie, LC